TamSoat.comTầm Soát
Tiểu đường

Người nhà có thể giúp gì — và không nên làm gì

Nhà có người mắc tiểu đường thì cả nhà đều muốn giúp. Có mấy việc giúp được thật, và có mấy việc làm với ý tốt lại khiến người bệnh khó hơn.

Người nhà có thể giúp gì — và không nên làm gì

Nhà có người mắc tiểu đường thì cả nhà đều muốn giúp. Có mấy việc giúp được thật, và có mấy việc làm với ý tốt lại khiến người bệnh khó hơn.

Người nhà giúp được gì thiết thực nhất

  • Nấu bữa chung theo hướng cả nhà cùng ăn được
  • Rủ đi bộ cùng
  • Và nhắc các mốc khám
  • Ba việc đó giúp thật mà không biến người bệnh thành đối tượng bị theo dõi
  • Mục cuối là tiêu chí phân biệt

Mục thứ hai là việc dễ nhất mà hiệu quả nhất, vì nó vừa là vận động vừa là thời gian bên nhau.

Việc gì nên tránh

  • Bình phẩm về từng món người bệnh ăn
  • Hỏi chỉ số liên tục
  • Và kể bệnh của họ với người ngoài khi chưa được đồng ý
  • Ba việc đó làm với ý tốt nhưng gây phản tác dụng
  • Mục đầu là việc gây khó chịu nhiều nhất

Mục cuối là điều cần nói rõ, vì người làm thường không nhận ra tác động.

Có nên nấu riêng cho người bệnh không

  • Thường không cần
  • Nấu bữa mà cả nhà cùng ăn được thường là bữa tốt cho mọi người
  • Và nó tránh cảm giác bị tách ra khỏi bàn ăn
  • Hỏi tư vấn dinh dưỡng một lần cho cả nhà là cách hiệu quả
  • Mục thứ ba là lý do tâm lý quan trọng

Mục cuối là gợi ý thực tế, và một buổi tư vấn dùng được cho nhiều năm.

Người nhà có cần kiểm tra gì không

  • Bố mẹ, anh chị em ruột và con cái nên hỏi bác sĩ
  • Xem mình có cần xét nghiệm sớm hơn không
  • Vì tiền sử gia đình làm đổi danh sách của họ
  • Mục thứ hai là nhóm gần huyết thống nhất

Mục cuối là lý do, và đây là phần nhiều nhà bỏ qua hoàn toàn.

Về bàn ăn chung — chỗ dễ hỏng nhất

  • Bữa cơm nên là lúc dễ chịu, không phải lúc kiểm tra kỷ luật
  • Không đếm hộ, không nhắc hộ, không nhìn chằm chằm vào đĩa của người khác
  • Nếu cần bàn về cách ăn thì bàn lúc khác, không bàn giữa bữa
  • Người bị nhắc giữa bữa thường ăn lén sau đó, và đó là kết cục tệ hơn
  • Mục thứ hai là ba việc nên bỏ

Mục cuối là hậu quả thật, và nó ngược hẳn với ý định ban đầu.

Về việc nhắc lịch mà không làm phiền

  • Nhắc mốc khám và mốc xét nghiệm thì hữu ích, vì lịch dễ quên
  • Nhắc chỉ số hằng ngày thì không, vì đó là việc của người bệnh và bác sĩ
  • Hỏi trước xem họ muốn được nhắc thế nào và bao lâu một lần
  • Một câu thoả thuận từ đầu tránh được nhiều căng thẳng về sau
  • Mục thứ hai là ranh giới

Mục cuối là cách làm, và hỏi trước thì việc nhắc thành giúp đỡ chứ không thành giám sát.

Về việc đi cùng buổi khám

  • Đi cùng để nghe và ghi thì giúp được nhiều, vì hai người nhớ tốt hơn một
  • Nhưng để người bệnh tự kể phần cảm giác của họ, đừng kể thay
  • Hỏi trước xem họ có muốn mình vào phòng khám cùng không
  • Ghi lại câu trả lời của bác sĩ rồi đưa lại cho họ giữ
  • Mục thứ hai là ranh giới quan trọng

Mục thứ ba là phép lịch sự, và người bệnh có quyền chọn.

Về việc tôn trọng quyền riêng tư

  • Bệnh của một người là thông tin của người đó
  • Hỏi trước khi kể với họ hàng, hàng xóm, hoặc đồng nghiệp
  • Ngoại lệ là người thân trực hệ, vì họ cần biết cho danh sách của chính họ
  • Ngay cả khi đó cũng nên nói với người bệnh trước
  • Mục thứ ba là ngoại lệ hợp lý

Mục cuối là cách xử lý tế nhị, và nó giữ được lòng tin trong nhà.

Về việc đừng biến bệnh thành chủ đề duy nhất

  • Người bệnh vẫn là người đó, không phải một hồ sơ bệnh án biết đi
  • Nói chuyện bình thường về mọi thứ khác như trước
  • Hỏi thăm sức khoẻ vừa phải, đừng mở đầu mọi cuộc gặp bằng câu hỏi về chỉ số
  • Điều đó giúp nhiều hơn mọi lời khuyên dinh dưỡng
  • Mục thứ ba là thói quen nên bỏ

Mục cuối là quan sát thật, và nó ít khi được nói ra trong nhà.

Về khi người bệnh không hợp tác

  • Bỏ khám, bỏ thuốc, hoặc từ chối nói về bệnh thường có lý do phía sau
  • Hỏi lý do thay vì thúc giục, có khi là sợ, là mệt, hoặc là chi phí
  • Giúp gỡ đúng lý do đó thì hiệu quả hơn nhắc mười lần
  • Nói với bác sĩ điều trị nếu tình trạng kéo dài, họ có cách tiếp cận
  • Mục thứ hai là câu nên hỏi

Mục thứ ba là cách làm, và nó đúng với mọi bệnh mạn tính chứ không riêng bệnh này.

Về việc chăm người khác mà giữ sức mình

  • Người chăm lâu dài cũng cần lịch tầm soát của chính mình
  • Đừng để việc chăm người khác làm mình bỏ hết các mốc của bản thân
  • Xếp lịch của mình cùng lúc xếp lịch cho người bệnh
  • Chia việc trong nhà nếu có nhiều người, đừng để một người gánh hết
  • Mục thứ ba là mẹo đơn giản mà hiệu quả

Mục cuối là điều muốn nhắc, và nó phòng được tình trạng kiệt sức kéo dài.

Ba câu trước khi làm một xét nghiệm

  • Tôi có thuộc nhóm nên làm cái này không — tuổi, giới, tiền sử, nguy cơ
  • Kết quả bình thường thì tôi làm gì tiếp, bất thường thì bước tiếp theo là gì
  • Bao lâu làm lại một lần
  • Người nhà của người mắc nên tự hỏi ba câu này cho chính mình
  • Vì tiền sử gia đình vừa mới đổi phần đầu của câu một

Hai mục cuối là điểm riêng, và đó là phần nhiều nhà quên mất khi lo cho người bệnh.

Biết trước bước tiếp theo rồi hãy làm

  • Người nhà cũng nên biết trước: dấu hiệu nào thì gọi bác sĩ, dấu hiệu nào thì đi cấp cứu
  • Hỏi bác sĩ điều trị hai danh sách đó và dán ở chỗ dễ thấy
  • Ghi luôn số điện thoại cần gọi bên cạnh
  • Có sẵn thì lúc cần không ai phải quyết định trong lo lắng
  • Mục thứ hai là việc làm được trong một buổi khám

Mục cuối là lợi ích, và nó giống hệt tờ ngưỡng ở các site khác của cụm này.

Có triệu chứng thì đi khám, đừng chờ tới kỳ

  • Người bệnh lơ mơ, vã mồ hôi, run, hoặc lú lẫn đột ngột — xử lý theo hướng dẫn đã được dặn và gọi trợ giúp
  • Buồn nôn nhiều, thở nhanh sâu, hoặc lơ mơ — đi cấp cứu ngay
  • Vết loét bàn chân, vết không lành, hoặc bàn chân đỏ nóng sưng
  • Nhìn mờ đột ngột, hoặc mất một phần thị trường
  • Đau ngực, khó thở, yếu nửa người — đi cấp cứu ngay

Dòng đầu là tình huống người nhà xử lý trước tiên, và nó cần được dặn trước chứ không tra lúc đó.

Câu hỏi thường gặp

Người nhà giúp được gì thiết thực nhất?

Nấu bữa chung theo hướng cả nhà cùng ăn được, rủ đi bộ cùng, và nhắc các mốc khám. Ba việc đó giúp thật mà không biến người bệnh thành đối tượng bị theo dõi.

Việc gì nên tránh?

Bình phẩm về từng món người bệnh ăn, hỏi chỉ số liên tục, và kể bệnh của họ với người ngoài khi chưa được đồng ý. Ba việc đó làm với ý tốt nhưng gây phản tác dụng.

Có nên nấu riêng cho người bệnh không?

Thường không cần. Nấu bữa mà cả nhà cùng ăn được thường là bữa tốt cho mọi người, và nó tránh cảm giác bị tách ra khỏi bàn ăn.

Người nhà có cần kiểm tra gì không?

Có. Bố mẹ, anh chị em ruột và con cái nên hỏi bác sĩ xem mình có cần xét nghiệm sớm hơn không, vì tiền sử gia đình làm đổi danh sách của họ.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283