Nghe kém đến từ từ nên không ai nhận ra
Người nghe kém thường là người cuối cùng biết. Người xung quanh nhận ra trước, nhưng lại hay diễn giải thành tính cách chứ không thành một vấn đề nghe được.
Người nghe kém thường là người cuối cùng biết. Người xung quanh nhận ra trước, nhưng lại hay diễn giải thành tính cách chứ không thành một vấn đề nghe được.
Trẻ nhỏ không biết mình nhìn kém hay nghe kém, vì chúng không có gì để so sánh. Cái chúng biết là thế giới vốn như vậy — nên người lớn phải nhận ra thay.
Hai giác quan này không chỉ là chuyện nhìn và nghe. Khi chúng kém đi, thứ mất trước tiên thường là sự tham gia — và đó là phần ít ai đo được.