Phát hiện thừa — thứ tìm ra mà lẽ ra không cần tìm
Có những thứ tầm soát tìm được mà cả đời chúng không gây hại gì. Nhưng đã thấy rồi thì khó bỏ qua, và đó là cái giá ít ai được nói trước.
Có những thứ tầm soát tìm được mà cả đời chúng không gây hại gì. Nhưng đã thấy rồi thì khó bỏ qua, và đó là cái giá ít ai được nói trước.
Bố mẹ hay hỏi con mình nặng bao nhiêu là đủ. Câu hỏi đúng hơn là con có đang đi theo đường của chính con không, vì đó mới là thứ nói lên điều gì đó.
Đây là mục mà người nhà quan sát được bằng mắt thường, trong vài giây, không cần dụng cụ gì. Và nó thường xuất hiện đúng vào giai đoạn trẻ ngại cởi áo trước mặt
Mỗi đứa trẻ một nhịp, câu đó đúng. Nhưng nó hay được dùng để hoãn những thứ không nên hoãn, và ranh giới giữa hai chuyện đó là điều bài này muốn làm rõ.
Có một khoảng giữa bình thường và tiểu đường mà nhiều người đi qua mà không biết. Phát hiện ở khoảng đó là lúc việc thay đổi có hiệu quả rõ nhất.
Đường huyết lúc đói chỉ chụp một khoảnh khắc. Có một chỉ số kể lại cả một khoảng thời gian, và hiểu nó thì đọc kết quả khác hẳn.