TamSoat.comTầm Soát
Tầm soát ở trẻ em

Mốc phát triển — cái đáng nhìn là hướng đi chứ không phải tốc độ

Mỗi đứa trẻ một nhịp, câu đó đúng. Nhưng nó hay được dùng để hoãn những thứ không nên hoãn, và ranh giới giữa hai chuyện đó là điều bài này muốn làm rõ.

Mốc phát triển — cái đáng nhìn là hướng đi chứ không phải tốc độ

Mỗi đứa trẻ một nhịp, câu đó đúng. Nhưng nó hay được dùng để hoãn những thứ không nên hoãn, và ranh giới giữa hai chuyện đó là điều bài này muốn làm rõ.

Mỗi đứa một nhịp thì theo dõi làm gì

  • Vì nhịp khác nhau nhưng hướng đi thì giống nhau
  • Kỹ năng tăng dần theo thời gian
  • Cái đáng chú ý là khi hướng đi dừng lại hoặc đi lùi
  • Không phải khi nhịp chậm hơn bạn cùng lứa
  • Mục thứ ba là ranh giới cần nhớ

Mục cuối là điều muốn nói rõ, và so với bạn cùng lứa là cách so gây lo nhiều nhất.

Dấu hiệu nào không nên chờ

  • Mất kỹ năng đã có
  • Không đáp ứng khi gọi tên, không giao tiếp bằng mắt
  • Chậm nói rõ rệt
  • Hoặc không đạt được mốc nào trong thời gian dài
  • Mục đầu là dấu hiệu quan trọng nhất trong cả bài

Mục cuối là cách nhìn theo thời gian, và nó khác với việc chậm một mốc cụ thể.

Hỏi sớm có phải là lo quá không

  • Không
  • Hỏi sớm mà không có gì thì mình yên tâm và biết mốc tiếp theo
  • Hỏi muộn mà có vấn đề thì mất đúng giai đoạn can thiệp hiệu quả nhất
  • Hai khả năng đó không cân xứng, nên nghiêng về phía hỏi sớm
  • Mục thứ hai là lợi ích ít ai tính

Mục cuối là lập luận gọn, và nó dùng được để tự thuyết phục mình.

Theo dõi bằng cách nào cho gọn

  • Ghi vài dòng vào sổ của con mỗi vài tháng
  • Con làm được gì mới, có gì không làm được nữa
  • Mang sổ đó đi mỗi lần khám định kỳ
  • Vài dòng là đủ, không cần bảng theo dõi phức tạp
  • Mục thứ hai là hai câu hỏi đủ dùng

Mục cuối là mức vừa sức, và ghi quá chi tiết thì thường bỏ giữa chừng.

Về mất kỹ năng đã có — dấu hiệu không có ngoại lệ

  • Con từng nói được rồi thôi không nói, từng đi vững rồi đi kém đi
  • Từng chơi tương tác rồi thu mình lại
  • Mấy chuyện đó không thuộc nhóm mỗi đứa một nhịp
  • Đi khám ngay, đừng chờ xem có quay lại không
  • Mục thứ ba là điều cần nói thật rõ

Mục cuối là quy tắc, và đây là dòng quan trọng nhất của cả bài.

Về chậm nói — nghĩ tới tai trước

  • Chậm nói có nhiều nguyên nhân, và nghe kém là thứ cần loại trừ sớm
  • Kiểm tra thính lực là bước nhẹ nhàng, làm được ở lứa tuổi rất nhỏ
  • Đừng chờ thêm với lý do bố cháu hồi bé cũng chậm nói
  • Phát hiện sớm giúp phần ngôn ngữ bắt kịp tốt hơn nhiều
  • Mục thứ ba là lý do trì hoãn phổ biến nhất

Mục cuối là lý do phải sớm, và giai đoạn học nói không quay lại được.

Về giao tiếp mắt và tương tác

  • Nhìn vào mắt, cười đáp lại, chỉ tay để chia sẻ điều mình thấy
  • Mấy thứ đó là mốc quan trọng không kém biết đi biết nói
  • Nhưng chúng ít được nhắc tới nên ít người theo dõi
  • Thấy con ít tương tác hơn trước thì nói với bác sĩ
  • Mục thứ hai là điều đáng biết

Mục thứ ba là lý do bài này nhắc, và mốc vận động thì ai cũng nhớ hỏi.

Về việc so sánh với anh chị em và với con nhà hàng xóm

  • So sánh gây lo nhiều hơn là cho thông tin
  • Anh chị em cùng nhà cũng có nhịp khác nhau, đó là chuyện thường
  • Cái đáng so là con của tháng này với con của mấy tháng trước
  • Đó cũng là lý do ghi vài dòng lại có ích
  • Mục thứ ba là phép so đúng

Mục cuối là công cụ, và nó biến nỗi lo mơ hồ thành thông tin dùng được.

Về trẻ sinh non

  • Với trẻ sinh non, các mốc thường được tính theo tuổi điều chỉnh chứ không theo ngày sinh
  • Hỏi rõ cách tính này, vì nó tránh được nhiều lo lắng không cần thiết
  • Nhóm này cũng thường có lịch theo dõi phát triển riêng
  • Giữ đúng lịch đó, vì nó được đặt cho đúng hoàn cảnh của con
  • Mục thứ hai là điều rất nhiều nhà chưa biết

Mục đầu là chi tiết quyết định, và không biết nó thì bố mẹ lo suốt mấy tháng đầu.

Về việc đừng để lo lắng thành áp lực lên con

  • Lo lắng của bố mẹ dễ biến thành ép con tập, ép con nói
  • Điều đó thường phản tác dụng, nhất là với phần ngôn ngữ
  • Chơi cùng con, nói chuyện nhiều, đọc sách cùng thì có ích hơn
  • Thấy mình lo nhiều tới mức ảnh hưởng sinh hoạt thì cũng nên nói với bác sĩ
  • Mục thứ ba là việc thay thế

Mục cuối là lối ra cho bố mẹ, và nó hợp lệ như mọi lý do đi khám khác.

Về can thiệp sớm

  • Can thiệp sớm không có nghĩa là có chẩn đoán nặng nề
  • Nhiều trường hợp chỉ cần hỗ trợ một giai đoạn rồi con bắt kịp
  • Bắt đầu sớm thì thời gian hỗ trợ thường ngắn hơn
  • Hỏi bác sĩ về các chương trình hỗ trợ có sẵn ở nơi mình sống
  • Mục đầu là hiểu nhầm làm nhiều nhà trì hoãn

Mục thứ ba là lý do đừng chờ, và nó là lập luận thuyết phục nhất của bài.

Ba câu trước khi làm một xét nghiệm

  • Tôi có thuộc nhóm nên làm cái này không — tuổi, giới, tiền sử, nguy cơ
  • Kết quả bình thường thì tôi làm gì tiếp, bất thường thì bước tiếp theo là gì
  • Bao lâu làm lại một lần
  • Ở mục này, phần theo dõi chính là ghi chép của gia đình, không phải một xét nghiệm
  • Nên câu ba là: vài tháng nhìn lại và ghi một lần

Hai mục cuối là điểm riêng, và nó giống mục cong vẹo cột sống ở cùng chuyên mục.

Biết trước bước tiếp theo rồi hãy làm

  • Hỏi trước: nếu con chậm ở phần nào thì bước tiếp theo là gì
  • Thường là đánh giá kỹ hơn rồi mới bàn tới hỗ trợ, không phải kết luận ngay
  • Biết trước thì không ai ngại nêu lo lắng của mình ra
  • Hỏi luôn: mốc tiếp theo cần chú ý là gì
  • Mục thứ ba là lợi ích lớn nhất ở mục này

Mục cuối là câu biến buổi khám thành kế hoạch, và nó cho mình việc cụ thể để làm.

Có triệu chứng thì đi khám, đừng chờ tới kỳ

  • Mất kỹ năng đã có — đi khám ngay, không chờ xem có quay lại không
  • Không đáp ứng khi gọi tên, không giao tiếp bằng mắt
  • Chậm nói rõ rệt so với mốc đã được dặn
  • Yếu một bên người, đi lại kém đi, hoặc co giật
  • Bỏ ăn kéo dài, sụt cân, hoặc không lên cân trong thời gian dài

Dòng đầu là dòng không có ngoại lệ, và nó đứng trên mọi lời khuyên chờ đợi trong bài.

Câu hỏi thường gặp

Mỗi đứa một nhịp thì theo dõi làm gì?

Vì nhịp khác nhau nhưng hướng đi thì giống nhau: kỹ năng tăng dần theo thời gian. Cái đáng chú ý là khi hướng đi dừng lại hoặc đi lùi, không phải khi nhịp chậm hơn bạn cùng lứa.

Dấu hiệu nào không nên chờ?

Mất kỹ năng đã có, không đáp ứng khi gọi tên, không giao tiếp bằng mắt, chậm nói rõ rệt, hoặc không đạt được mốc nào trong thời gian dài.

Hỏi sớm có phải là lo quá không?

Không. Hỏi sớm mà không có gì thì mình yên tâm và biết mốc tiếp theo. Hỏi muộn mà có vấn đề thì mất đúng giai đoạn can thiệp hiệu quả nhất.

Theo dõi bằng cách nào cho gọn?

Ghi vài dòng vào sổ của con mỗi vài tháng: con làm được gì mới, có gì không làm được nữa. Mang sổ đó đi mỗi lần khám định kỳ.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283